Bài này em viết trên forum nay up lên blog để mọi người cũng nhau ngẫm nghĩ và chia sẻ suy nghĩ của ḿnh.
Hôm nay, HappyGhost bước vào chương tŕnh học 11 chính thức, có một tiết văn học, chủ đề Tiếng Việt, có tựa đề rằng: “Từ ngôn ngữ chung đến lời nói cá nhân”. Trong đó có 2 phần, nội dung rơ rệt: Ngôn ngữ-Tài sản chung của xă hộivà Lời nói-Sản phẩm riêng của cá nhân. Trong bài viết, HG chỉ bàn về phần 1
I. Ngôn ngữ-Tài sản chung của xă hội
Trong phần này có nêu rơ “tính chung ” trong ngôn ngữ cộng đồng được biểu hiện qua những phương diện sau:
1. Mỗi thành phần ngôn ngữ có những yếu tố chung cho tất cả mọi cá nhân trong cộng đồng. Mỗi cá nhân đều cần tích lũy những yếu tố chung đó và biết sử dung chúng để tạo nên lời nói, đáp ứng nhu cầu biểu hiện nội dung và giao tiếp với người khác. Những yếu tố chung bao gồm:
-Các âm và các thanh: Tiếng việt gồm có 29 chữ cái theo bảng chữ cái La Tinh, bỏ đi chữ Z và F và bổ sung thêm các nguyên âm Ô, Ơ, Ư, Ê, Ă, Â, cổ sung thêm các nguyên âm kép(uyê,ưu,ai,ao….), phụ âm kép (ch, tr, ng, ngh…..) và hệ thống 6 thanh: sắc, huyền, hỏi, ngă, nặng và thanh ngang. Chính nhờ các yêu tố này mà người VN có thể học tất cả các thứ tiếng thành thạo và phát âm chuẩn nhưng những người nước ngoài lại không thể nói tiếng VN chuẩn.
-Các tiếng (tức các âm tiết) do sự kết hợp của các âm và thanh theo những quy tắc nhất định. Ví dụ: nhà, cây, người, thủy, chiến, vô….
-Các từ. (gồm hai loại: từ đơn và từ phức, trong từ phức th́ có từ phức ghép và từ phức láy) tức là xét nghĩa của tiếng.
-Các ngữ cố định (thành ngữ, quán ngữ). Ví dụ: thuận buồm xuôi gió, nước đổ đầu vịt, chân ướt chân ráo, cay như ớt, cao như núi……
2. Tính chung c̣n thể hiện ở:
-Quy tắc cấu tạo các kiểu câu.
- Phương thức chuyển nghĩa từ tức là từ nghĩa gốc chuyển sang nhiều nghĩa khác (nghĩa phát sinh) ví dụ như: chuyển nghĩa theo phương thức ẩn dụ đối với các từ chỉ trạng thái của quả cây (non, già chín) sang chỉ các mức độ của sự đo lường (non một cân, già một cân), chỉ các mức độ của nhân thức trí tuệ (suy nghĩ c̣n non, suy nghĩ đă chín, suy nghĩa già dặn….)
Học tới đây, giáo viên của ḿnh mới lấy một ví dụ về sự chuyển nghĩa và việc sáng tạo ra các từ mới mà không được người khác chấp nhận như: cô giáo lấy một ví dụ rất cụ thể.
Bây giờ giới trẻ VN chỉ thích xem những manga, truyện tranh Nhật Bản, một câu hỏi đề ra là nó có bổ ích hay không? Xin trả lời rằng hoàn toàn không. HG nhớ lại cái thuở nhỏ, khi xin truyện tranh Đôrêmon, nội dung của câu chuyện vô cùng trong sáng, hồn nhiên của tuổi trẻ, hết sức vô tư… và đến giờ Đôrêmon vẫn được xem là truyện tranh vinh dự và thừa nhận không chỉ tại VN mà c̣n ở nhiều nước, c̣n thể loại truyện tranh Nhật Bản bây giờ chỉ nói về những nội dung lăng nhăng nhảm nhí thậm chí không phù hợp với lứa tuổi thiếu nhí VN, em họ của HG mới 12 tuổi nhưng lại cầm một truyện tranh dành cho tuổi 17+, nhưng ở đây HG không chỉ nói về nội dung, mà về vấn đề dịch thuật, dịch thuật ở bộ truyện Đôrêmon ngày xưa, chắc hẳn ít người có thể t́m thấy lỗi dịch thuật về chính tả lẫn phát âm trong Tiếng Việt, c̣n bây giờ, không những truyện tranh Nhật mà ngay cả bộ truyện tranh cực kỳ nổi tiếng trong nước như Thần Đồng Đất Việt mà lại sử dụng những từ như vầy: dzậy, ah, uh, uhm, iu, dziết (giết), seo(sao), chài ai (trời ơi)…. những từ ngữ trên hoàn toàn không có nghĩa trong từ điển VN, hoặc ḥa toàn không thể phát âm trong hệ thống âm và thanh th́ làm sao mà tuổi trẻ nó tiếp thu được và quư trọng chữ Việt, thậm chí đây lại trở thành một trào lưu và được cộng đồng giới trẻ VN ủng hộ, nếu là người Việt th́ họ có thể hiểu ra nhưng nếu người nước ngoài t́m hiểu văn hóa Việt th́ làm sao?Từ nào đúng, từ nào sai? Cô giáo giảng đến đây làm HG xấu hổ, chính HG là một người tự nhận là yêu mến Tiếng Việt v́ nó là thứ ngôn ngữ hay nhất trên thế giới mà chính ḿnh lại tiếp tay ủng hộ cho những việc làm trên th́ thật rất đáng xấu hổ!
“Phong ba băo táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”, Tiếng Việt là thứ ngôn ngữ hay, phong phú và đa dạng, từ xua đến nay không ai có thể tiếp thu hết nền văn hóa vô giá này, chính thể hệ trẻ VN càng tiếp thu và phát triển nền văn hóa quư giá này, một trong những việc cần làm và trước mắt là “giữ ǵn sự trong sáng của Tiếng Việt” HG nguyện từ nay không dùng những từ ngữ “điên” đó nữa (v́ không được người khác công nhân, mà ḿnh vẫn tràn lan sử dụng th́ là điên) và tuổi trẻ VN sớm nhận thức ra điều này!